Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2011

Đào hoa không bằng Đào mỏ .

Nhắc đến thằng này cũng là bạn , nhưng thuộc dạng không thân thiết lắm , nó vào hàng ...cao thủ trong cái chuyện : Tiền hơn Tình . Nó tên là L . nhà ở Bạch mai . Cũng do mấy thằng bạn giới thiệu qua những lần đi uông cà phê thôi .Cái ấn tượng ở đây là : Hào hoa phong nhã , đi xe đẹp ( hồi đó có xe đạp Pơ- giô ) , áo sơ -mi trắng muốt , túi áo lúc nào cũng có một xấp tiền 10 đồng đỏ in hiện qua lớp vải túi .quần simily là phẳng , ly quần sắc như dao cạo . Đầu tóc chải Bizangtin láng coong .
  Thế nhưng tay L. này thì.... thôi rồi , hắn suốt ngày lượn lờ tìm đối tượng gái tầm tầm thôi ,không cần đẹp nhưng phải có tiền buôn bán ở chợ, hoặc làm ở nghành ăn uống , thương nghiệp  thì lân la làm quen , gạ gẫm những lời tán tỉnh cưa bằng được thì thôi, nhằm cốc các nàng nhẹ dạ tin vào những lời đường mật đó . Phải công nhận nó cũng vào hàng cao thủ giỏi tán gái . Qua các câu chuyện bên ly cà phê nó hay hỏi đám bạn nhờ vả giúp đỡ giới thiệu cho cô này cô nọ mà các bạn biết cho nó vì nó đang " cô đơn " . Không ít mấy bạn mình mắc lỡm với nó và sau này còn bị mấy cô mắng te tua vì bị nó : Tà lưa .
  Những câu chuyện về tay L. này thì mình nhớ mãi không quên . Có một lần tối hôm đó nó lên nhà mình rủ đi uống nước , ra P.B.C uống sen dừa ,sẵn có thêm bạn mình nó cũng mời luôn , 3 thằng ngồi uống nước tào lao chi khươn một lúc , quán bắt đầu đông đông dần , bỗng nó đứng lên lại gần cô chủ quán tay cầm một xấp tiền đang đứng gần đó :
- Em ! cho anh xin lại tiền thừa .
Cô chủ quán hơi ngỡ ngàng bối rối :
- Ồ ! Anh đưa em tiền rồi à , mà anh đưa em bao nhiêu nhỉ ?
- Anh đưa em tờ 10 đồng đỏ lúc nãy đấy , vừa nói nó vừa rút trên áo ngực ra 1 xấp tờ 10 đồng . Anh không có tiền lẻ mà .
Cô chủ quán phân vân nghĩ mình không nhớ ,và nhìn thấy anh ta cũng sáng sủa , chả lẽ . Quán đang đông khách nên cũng chẳng thể bình tâm mà nhớ được nên tính tiền cho nó . Tiền nước hết 4 đồng rưỡi , trả lại 5 đồng rưỡi cho nó .
Mình và tay bạn đi cùng mặt cứ tái đi , mắt thì trợn lên vì quá bất ngờ và ngạc nhiên . Mẹ kiếp ! Rủ mình đi uống nước kiểu này thì có ngày cả bọn ăn ghế vào đầu ấy chớ .
Cái tính thằng này nó bẩn bựa lắm , sau này anh em bạn bè đều xa lánh nó , nhưng nó cứ nhăn nhở bám theo ,ngày thứ bảy chủ nhật biết mấy anh em bạn bè hay tụ tập cà phê , bia bọt , nó tìm bằng được ở những quán quen rồi sà vào góp chuyện , hòng gỡ gạc chứ chả bao giờ nó xì tiền ra đâu .
  Bẵng đi một thời gian , hôm mình ở SG ra gặp nó trên tầu , nó ngồi cùng khoang với một bà là vợ 1 sĩ quan VNCH đang cải tạo ở miền bắc (bà này quen bà mẹ vợ mình ) thế mà chả biết nó nói chuyện như thế nào mà
bà đó đi theo nó như hình với bóng ,xuống tầu nó còn nháy mắt ra vẻ thích thú lắm . Mịa cha thằng này , hết võ rồi giờ lái máy bay bà già .Chắc chắn bà ta chì chài là đi toi hết .
 Rồi thời gian sau mình lấy vợ lại gặp nó ngồi chồm hỗm ngay cửa nhà vợ , tán tỉnh bà chị họ của vợ đang bán hàng ăn ở cửa nhà . Nó giật mình chào hỏi :
-Lâu lắm mới gặp , khỏe không ? sao lại vào đây ?
- Tao vẫn khỏe , đây là nhà bà xã , ủa mày quen chị ấy à ? Chị ấy là chị họ của bà xã .
- Ừ , tao mới quen , đang hỏi thăm tình hình gia đình . À này H. tao xin mày đừng có nói gì về tao trước kia với chị vợ mày nhé . Hôm nào đi uống bia , vụ này tao còn nhờ vả mày nhiều .
Khổ thân người chị họ bà xã ,người thì tầm tầm thôi nhưng thuộc diện ...hơi bị ế . Ngoài 30 rồi mà chưa có ai ngó đến mà cũng chịu khó lắm , làm ra tiền tích cóp cũng vào loại khá chứ .
Nghe thằng bạn rủ đi uống bia , mình xin vái nó cả nón ,nó mà bỏ tiền ra đãi mình ,mình chết liền . Thôi thì mặc xác nó , nó mà quen được chị ấy thì như vớ phải cóc vàng .
Thế nhưng sau này như thế nào mình không còn gặp nó nữa , hỏi thăm các bạn ngoài đó thì nó cũng tàn tạ nhiều , có lẽ nó hết chỗ dụng võ rồi chăng .


1 nhận xét: