Mỗi độ thu về , mùi hoa sữa lại phảng phất bay bay . Hanoi có nét độc đáo từ cái mùi hoa sữa này , nó làm ta gợi nhớ biết bao kỉ niệm thời thơ ấu , lớn lên , trưởng thành , và chuẩn bị về với cát bụi .
Gần 20 năm không còn ngửi thấy mùi hoa sữa , nhưng cái mùi khó quên của mùa thu đến , nó lại dâng lên nỗi niềm người Hanoi xa xứ , mong rằng cuối đời mình còn có dịp ra Hanoi đúng vào mùa thu mát mẻ để được đi trong đêm dưới những phố cổ có những cây hoa sữa đó .
Ôi ! những đêm trường đạp xe chơi solo một mình vào những thập niên 70 của thế kỉ trước , mình hay lang thang khắp phố để tận hưởng những giây phút lâng lâng của màn đêm tĩnh mịch . Mồm thì huýt sáo những bản nhạc trong phim người da đỏ " Anh em chung một dòng máu " bản "besamemutso " " Mặt trời của tôi " ...mà đến bây giờ mình vẫn nhớ và nghe lại .Thời đó nhà có cái đài radio quay đĩa Rigonda của Liên xô cũng là xa xỉ lắm rồi , đĩa thì phải mượn và trao đổi với những bạn đi nước ngoài về mới có , trong đêm khuya tĩnh mịch mà nghe những bản nhạc ghi-ta thì càng thấy tâm hồn sảng khoái . Thế đấy Hanoi nó vẫn cứ in sâu in đậm vào tâm khảm mình không dứt , phải chăng những kỉ niệm vụn vặt lúc nhớ , lúc hiện ngày càng hiện ra . Đó là nơi có bạn bè đứa còn đứa mất , nó cứ day dứt mãi khi cuộc sống phải bon chen , số phận nghiệt ngã phải bỏ nơi chôn rau cắt rốn mà gạt nước mắt ra đi , phải để lại sau lưng những niềm hối tiếc , thương tiếc những người thân kể cả những giọt máu của mình .
" Cuộc đời là giấc chiêm bao...đôi khi vẫn không như lòng muốn " Đó là số phận cuộc đời , mình có cưỡng lại cũng không được .
Một sáng thức dậy lòng cảm thấy trống trải .

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét