Hôm qua thằng bạn thân gọi điện vào rủ ra Đà nẵng chơi , mình áy náy từ chối vì vợ ( vợ hai ) chồng con cái nó đi du lịch xả xui mấy ngày . Thôi cứ để nó hâm nóng cái mối tình già này thêm được năm nào biết năm ấy . Mà cũng để nó đỡ tốn kém chứ mình ra ngoài đó chơi thì nó không bao giờ để mình chi một cắc nào hết , tính nó là vậy . Chơi với anh em không bao giờ tính toán thua thiệt .
Trong mấy anh em bạn bè thân thiết ngoài Hanoi thì nó cũng là thành viên trong Hiệp hội chế tạo máy khâu TQ ( con bướm ) . Ngày trước dân Hà thành nhà nào có máy khâu nhập từ Trung quốc về là oách lắm , máy khâu hồi đó căn cứ đời từ chất lượng thấp đến cao cấp bằng cách in con bướm vàng từ 1 đến 5, máy khâu nào mà in 5 con bướm ở trên bàn máy là máy tốt nhất , cao cấp nhất và có 5 cái ngăn kéo đựng đồ nữa . Thế là anh em cứ móc nhau là : Những đứa nào vợ đẻ toàn con gái thì phải nhập vào hội Chế tạo máy khâu . Ha ha ! mà mấy thằng bạn mình thì thằng có 1 con gái xong thì tịt cũng phải nhập vào hội nha , đa số là 2 , riêng mình thì có lẽ là hội trưởng mất vì đến thời điểm này thì chưa có ai tột đỉnh 5 con bướm cả .
Âý nói vậy cho vui thôi , chứ con gái , con trai gì cũng là con hết ,mà đến bây giờ nhìn lại thì mấy thằng bạn có con trai có được sung sướng gì đâu . Cái thế hệ chúng nó sinh ra sàn sàn từ cuối năm 70 đến gần hết thập kỉ 80 là cái thời khó khăn nhất . Sinh ra mà gia đình thiếu thốn , bố mẹ mải mê làm ăn , sự giáo dục buông lỏng thì những thằng con đó nó quậy phải biết . Ai như trong họ hàng nhà mình có mấy cháu sinh vào thời điểm đó có nên người được đâu , có đứa nó còn phá cho bố mẹ sạt nghiệp luôn .Không phải mình đổ tại cho xã hội thời bao cấp khó khăn , nhưng cái chính là lúc khi gia đình có khá lên một chút là chiều chộng con cái , cứ nghĩ đời cha mẹ khổ rồi nên để con cái cho nó sướng cái đã , thế mới chết chứ . Thế là bọn trẻ phải thể hiện mình phải là đẳng cấp này nọ , tỏ vẻ ta đây . Mấy thằng bạn có con trai bây giờ cũng đang điêu đứng vì con .
Xét cho cũng lỗi phần lớn là cha mẹ , những sai lầm của bậc phụ huynh làm cho thế hệ con cái chúng nó phải chịu những tệ nạn mà xã hội mang đến , tiên trách kỉ hậu trách nhân , thôi thời thế - thế phải thời .
Những năm gần đây , mấy thằng bạn già với nhau ít khi co dịp ngồi cùng bàn nhâu nhẹt , ôn lại chuyện cũ . Dĩ vãng một thời oanh liệt đã qua , bạn bè đứa còn đứa mất , mà con bạn đứa thì ở xa , đứa thì dính vào tệ nạn xã hội , đứa thì bỏ lại cha mẹ anh em ra đi . Đau xót lắm chứ , ai mà nghĩ được có những lúc như thế này . Thôi tha lỗi cho tớ , tớ không ra được Đà nẵng chơi với bạn bè và các cháu được , hẹn dịp khác vậy .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét