Thứ Năm, 19 tháng 4, 2012
Người Hanoi & Lòng tin .
Mùa xuân về có dịp đi ra các vùng ngoại thành ngoài HN thấy những đổi thay ngoài sức tưởng tượng .Người người đua nhau đi lễ hội ,thờ cúng , rất chi là tốn kém tiền của . Họ tin ở những gì ?Phải chăng bây giờ khấm khá thì lại sính lễ nghĩa ?Hay họ đi lễ lạt để quên đi những nỗi niềm u uất , lo toan ?
Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2011
15 năm trước .
Cái ngày mà mình không thể quên khi chỉ có chiếc ba lô quần áo bay vào Sài gòn lập nghiệp mà 2 bàn tay trắng . Hận lắm chứ khi mà cuộc đời cứ ngoảnh mặt với mình . Cầm trên tay cái vé máy bay , bạn bè luyên tiếc , anh em họ hàng ái ngại nhưng mình quyết trí ra đi , xa cái thành phố thân thương để tìm nơi an lành của cái tuổi ngoài ...40 này .
Để rồi cuộc đời sang trang , những khó khăn cũng vượt qua , nhờ trời sức khỏe cũng ổn định không còn ốm đau bệnh tật nữa . Phải chăng cũng nhờ hồng phúc của Mẹ ngày đêm cầu xin Trời Phật phù hộ độ trì cho đứa con út đầy đau khổ của bà vượt qua mọi khó khăn để tới được bến bờ hạnh phúc .
Thế mà giờ đã 15 năm rồi , ở cái tuổi mình bây giờ không còn được phép bon chen với đời nữa , con cái cũng lớn và trưởng thành . Phút giây hạnh phúc khi nhìn con cháu lớn và khỏe mạnh là mừng lắm rồi .Không còn những đêm dằn vặt nghĩ suy , không còn những toan tính mưu mô làm giầu , không còn những nếp nhăn khi gia đình gặp khó khăn , không còn những bế tắc trong cuộc sống . Đời là vậy , có ai nắm được bàn tay suốt đâu . Cuộc đời là vậy , nó đôi lúc cũng phải gợn sóng chứ không phải lúc nào cũng phẳng lặng như gương .
Mình chỉ mong rằng khi đã đứng ở bên sườn dốc cuộc sống được thanh thản trở về với cát bụi khi các con đã thành đạt hạnh phúc ấm no là mãn nguyện lắm lắm .
Để rồi cuộc đời sang trang , những khó khăn cũng vượt qua , nhờ trời sức khỏe cũng ổn định không còn ốm đau bệnh tật nữa . Phải chăng cũng nhờ hồng phúc của Mẹ ngày đêm cầu xin Trời Phật phù hộ độ trì cho đứa con út đầy đau khổ của bà vượt qua mọi khó khăn để tới được bến bờ hạnh phúc .
Thế mà giờ đã 15 năm rồi , ở cái tuổi mình bây giờ không còn được phép bon chen với đời nữa , con cái cũng lớn và trưởng thành . Phút giây hạnh phúc khi nhìn con cháu lớn và khỏe mạnh là mừng lắm rồi .Không còn những đêm dằn vặt nghĩ suy , không còn những toan tính mưu mô làm giầu , không còn những nếp nhăn khi gia đình gặp khó khăn , không còn những bế tắc trong cuộc sống . Đời là vậy , có ai nắm được bàn tay suốt đâu . Cuộc đời là vậy , nó đôi lúc cũng phải gợn sóng chứ không phải lúc nào cũng phẳng lặng như gương .
Mình chỉ mong rằng khi đã đứng ở bên sườn dốc cuộc sống được thanh thản trở về với cát bụi khi các con đã thành đạt hạnh phúc ấm no là mãn nguyện lắm lắm .
Chủ Nhật, 16 tháng 10, 2011
Người Mĩ - họ lúc nào cũng cười .
Có lẽ lâu lắm rồi , từ cái hồi mà chiến tranh phá hoại miền Bắc Việt nam đang đang xảy ra rất ác liệt , Mình đã thấy nụ cười người Mĩ ở ngay tại giữa thủ đô Hà nội , họ vẫn cười dù ở bất cứ hoàn cảnh nào .
Đó là vào khoảng những năm 1966 - 1967 gì đó . Lúc này Thủ đô Hanoi đang bị máy bay ném bom bắn phá ác liệt , hầu hết người dân phải đi sơ tán ra khỏi Hanoi , trường học công sở , nhà dân đóng cửa vì những khu trọng điểm trên các địa bàn Hanoi đều bị ném bom bắn phá . Nhà mình ở gần nhà máy điện Yên phụ nên là mục tiêu trọng tâm của máy bay Mĩ . Năm đó 2 quả bom ném xuống , nhà máy thì không trúng mà trúng ngay phố mình . Thế là căn nhà ngang để đồ và chỗ thờ cúng bị sức ép bom làm tốc mái và gần như đổ sụp xuống , may căn nhà bê tông cốt thép không sao chỉ bị vỡ hết cửa kính . Lòng căm giận trào dâng cho cái bọn phi công mắt gà mờ , làm người dân vô tội phải hứng chịu mất mát tài sản .
Mùa hè năm đó , mình nghỉ hè và được về Hanoi chơi , lang thang ở phố tìm xem có thằng đồng trang lứa nào về Hanoi không , phố xá vắng hoe , một mầu đen sì nhà nhà được sơn đen hết , lúc báo động bộ đội hóa học còn phun hỏa mù phủ rộng khắp khu vực nhà máy điện Yên phụ nhằm ngụy trang cho nhà máy . Tình cờ thấy một anh lính Choang ( công an nhân dân vũ trang ) đang dẫn một người tù ngoại quốc , người ngoại quốc này là tù binh phi công Mĩ bị ta bắt . Họ hàng ngày phải cầm chổi quét dọn vệ sinh đường phố gần nơi giam giữ . Thời đó tù binh phi công bị giam ngay tại cạnh nhà máy Yên phụ , để cho người Mĩ biết là nếu ném bom xuống nhà máy thì sẽ giết luôn phi công của họ . Thấy viên phi công cặm cụi quét dọn phố xá rất cần mẫn , mình tiến lại gần , tay lăm lăm nửa viên gạch mồm hét :
- Hơ-lê-manh ( cái tiếng Pháp mà trẻ con hay chơi đánh trận giả hồi bé )
Viên phi công ngước mắt lên nhìn và thấy mình tay cầm nửa viên gạch đang dứ dứ chực ném . Thấy vậy , viên phi công nhoẻn miệng cười cười, tay xua xua , miệng nói những câu mình hiểu chết liền . Anh lính vội dang hai tay ra, như muốn che chắn cho viên phi công hấp tấp nói :
- Âý , ấy đừng , không nên .
Mình nhìn khuôn mặt viên phi công , mồ hôi mồ kê nhễ nại , chắc là từ sáng đến giờ phải quét mấy dãy phố nên mệt lắm , nhưng thấy họ vẫn nở nụ cười thân thiện dù biết công việc lao động ở đây không phải cái việc họ muốn làm , mình dịu xuống và nói với anh lính :
- Nhà em đây , nó bị ném bom làm hư hại quá , em bực thôi .
Anh lính cũng ôn tồn :
- Có đủ tuổi đi bộ đội không , cầm súng ra chiến trường trả thù chưa muộn .
- Em mới gần 14 tuổi , lớn em sẽ đi bộ đội .
Rồi mình bước đi , thỉnh thoảng ngoái cổ nhìn lại vẫn thấy anh lính nói gì với viên phi công và viên phi công vẫn nhoẻn cười như không có chuyện gì xảy ra .
Sau này , chả biết sao khi đi khám nghĩa vụ quân sự mình chả thấy gọi vào bộ đội gì cả , họ chê thành phần gia đình mình hay sao ấy . Thôi kệ , cứ học và đi làm , và ...chơi .
Sau bao năm , bây giờ người Mĩ vẫn hiển diện đàng hoàng trên đất Việt này , vẫn cười cười như năm nào, họ còn thân thiện dang tay đón biết bao người Việt sang Mĩ học tập và làm việc , họ vẫn cứ thế như không có chuyện gì xảy ra cả .
Đó là vào khoảng những năm 1966 - 1967 gì đó . Lúc này Thủ đô Hanoi đang bị máy bay ném bom bắn phá ác liệt , hầu hết người dân phải đi sơ tán ra khỏi Hanoi , trường học công sở , nhà dân đóng cửa vì những khu trọng điểm trên các địa bàn Hanoi đều bị ném bom bắn phá . Nhà mình ở gần nhà máy điện Yên phụ nên là mục tiêu trọng tâm của máy bay Mĩ . Năm đó 2 quả bom ném xuống , nhà máy thì không trúng mà trúng ngay phố mình . Thế là căn nhà ngang để đồ và chỗ thờ cúng bị sức ép bom làm tốc mái và gần như đổ sụp xuống , may căn nhà bê tông cốt thép không sao chỉ bị vỡ hết cửa kính . Lòng căm giận trào dâng cho cái bọn phi công mắt gà mờ , làm người dân vô tội phải hứng chịu mất mát tài sản .
Mùa hè năm đó , mình nghỉ hè và được về Hanoi chơi , lang thang ở phố tìm xem có thằng đồng trang lứa nào về Hanoi không , phố xá vắng hoe , một mầu đen sì nhà nhà được sơn đen hết , lúc báo động bộ đội hóa học còn phun hỏa mù phủ rộng khắp khu vực nhà máy điện Yên phụ nhằm ngụy trang cho nhà máy . Tình cờ thấy một anh lính Choang ( công an nhân dân vũ trang ) đang dẫn một người tù ngoại quốc , người ngoại quốc này là tù binh phi công Mĩ bị ta bắt . Họ hàng ngày phải cầm chổi quét dọn vệ sinh đường phố gần nơi giam giữ . Thời đó tù binh phi công bị giam ngay tại cạnh nhà máy Yên phụ , để cho người Mĩ biết là nếu ném bom xuống nhà máy thì sẽ giết luôn phi công của họ . Thấy viên phi công cặm cụi quét dọn phố xá rất cần mẫn , mình tiến lại gần , tay lăm lăm nửa viên gạch mồm hét :
- Hơ-lê-manh ( cái tiếng Pháp mà trẻ con hay chơi đánh trận giả hồi bé )
Viên phi công ngước mắt lên nhìn và thấy mình tay cầm nửa viên gạch đang dứ dứ chực ném . Thấy vậy , viên phi công nhoẻn miệng cười cười, tay xua xua , miệng nói những câu mình hiểu chết liền . Anh lính vội dang hai tay ra, như muốn che chắn cho viên phi công hấp tấp nói :
- Âý , ấy đừng , không nên .
Mình nhìn khuôn mặt viên phi công , mồ hôi mồ kê nhễ nại , chắc là từ sáng đến giờ phải quét mấy dãy phố nên mệt lắm , nhưng thấy họ vẫn nở nụ cười thân thiện dù biết công việc lao động ở đây không phải cái việc họ muốn làm , mình dịu xuống và nói với anh lính :
- Nhà em đây , nó bị ném bom làm hư hại quá , em bực thôi .
Anh lính cũng ôn tồn :
- Có đủ tuổi đi bộ đội không , cầm súng ra chiến trường trả thù chưa muộn .
- Em mới gần 14 tuổi , lớn em sẽ đi bộ đội .
Rồi mình bước đi , thỉnh thoảng ngoái cổ nhìn lại vẫn thấy anh lính nói gì với viên phi công và viên phi công vẫn nhoẻn cười như không có chuyện gì xảy ra .
Sau này , chả biết sao khi đi khám nghĩa vụ quân sự mình chả thấy gọi vào bộ đội gì cả , họ chê thành phần gia đình mình hay sao ấy . Thôi kệ , cứ học và đi làm , và ...chơi .
Sau bao năm , bây giờ người Mĩ vẫn hiển diện đàng hoàng trên đất Việt này , vẫn cười cười như năm nào, họ còn thân thiện dang tay đón biết bao người Việt sang Mĩ học tập và làm việc , họ vẫn cứ thế như không có chuyện gì xảy ra cả .
Thứ Ba, 27 tháng 9, 2011
Thứ Hai, 26 tháng 9, 2011
Cứ phải Hán -Việt ư ???
Nhà thơ Xuân Diệu đã viết cảm xúc của mình gắn bó với cái tên đường từ xa xưa đã mang lại cái dấu ấn khó phai của người Hanoi :
Nhà tôi 24 Cột cờ .
Ai yêu thì ghé , hững hờ thì qua !
Thế đấy , kể cả sau ngày giải phóng thủ đô , phố cột cờ đổi thành đường Điên biên thì nhiều người dân cũ vẫn cứ gọi là phố cột cờ bởi vì nó đã ăn sâu vào tâm khảm người Hanoi cổ rồi .
Thế mà bây giờ lại mang theo tiếng Hán -Việt , dù biết rằng cũng chả sai gì , nhưng cái gì nó nghe quen quen mà dản dị thì việc gì phải gọi cho đúng từ Hán chứ ngay một số từ Hán nhiều người còn nhầm lẫn lắm , nhất là lứa tuổi trẻ bây giờ .
Xin hãy trả lại tên xưa nghe mà thân thương hơn nhiều .
Nhà tôi 24 Cột cờ .
Ai yêu thì ghé , hững hờ thì qua !
Thế đấy , kể cả sau ngày giải phóng thủ đô , phố cột cờ đổi thành đường Điên biên thì nhiều người dân cũ vẫn cứ gọi là phố cột cờ bởi vì nó đã ăn sâu vào tâm khảm người Hanoi cổ rồi .
Thế mà bây giờ lại mang theo tiếng Hán -Việt , dù biết rằng cũng chả sai gì , nhưng cái gì nó nghe quen quen mà dản dị thì việc gì phải gọi cho đúng từ Hán chứ ngay một số từ Hán nhiều người còn nhầm lẫn lắm , nhất là lứa tuổi trẻ bây giờ .
Xin hãy trả lại tên xưa nghe mà thân thương hơn nhiều .
Thứ Năm, 22 tháng 9, 2011
Vùng sâu vùng xa về Hanoi .
Cứ mỗi lần ra Hà nội chơi , bạn bè đều nói : Thằng này ở vùng sâu vùng xa đến chơi , nó được ưu tiên ...chỉ ngồi nhậu thôi không cho nó trả tiền . Ôi cái tiếng vùng sâu vùng xa nghe nó hẻo lánh quá , nó nghèo quá , nó lạc hậu lắm . Thật tội nghiệp cái thân tôi , anh em chơi với nhau bao năm trời thì gặp nhau là quí , chứ suy tính tiền nong gì .Có lần mình tủi thân dành trả bị thằng bạn học từ 1968 nó nói : Cái này là phải xét lại nhá , ở Hanoi bi giờ không có cái vụ tranh dành làm chủ ...chi đâu ,ngồi im cho tao nhờ . Hết biết .
Thứ Ba, 13 tháng 9, 2011
Trung thu nhớ mẹ .
Mùa trung thu đến ta lại hồi tưởng những ngày thơ ấu của một thời mà các món đồ chơi bày ở phố Hàng mã làm ta thèm thuồng đứng nhìn , xem và... nuốt nước miếng . Phải , đúng như vậy vì hồi đó Mẹ vẫn còn ngheo , khó khăn nuôi nấng 3 anh em ăn học .
Có lẽ cái năm đó cũng cách đây phải 50 năm rồi , mẹ mua cho 2 anh em trai một món đồ chơi thuộc vào hàng ...xa xỉ nhất phố hồi đó : Chiếc tầu thủy . Chiếc tầu thủy này bơi được nó được làm bằng sắt tây mỏng của các loại vỏ hộp tận dụng do các người thợ thủ công cắt hàn tạo nên .Mấy đồng tiền hồi đó giá trị lắm khi mà giao dịch mua bán vẫn chỉ là hào , xu thôi . Qủa thực mẹ rất thương con nên cũng bỏ ra để 2 con có món đồ chơi vui trung thu . Mình lúc đó chỉ biết theo anh trai xem anh bày cách để chiếc tầu thủy chạy được trong cái chậu nước to đùng mà thôi . Từ cái hộp đựng dầu hỏa được đốt cháy nó làm cho nước trong cái ngăn chứa nước sôi lên và hơi nước bốc ra theo đường ống chạy chìm nửa dưới chiếc tầu tạo nên lực đẩy , thế là chiếc tầu thủy cứ xình xịc đi . Mình thích quá , Ôi mẹ quả là tuyệt vời . Món đồ chơi được 2 anh em quí lắm ,chỉ có buổi tối mới đem ra ngoài hè cho chạy thôi .
Những năm đó trời cũng hay mưa , mà mỗi lần mưa là cái phố mình lại ngập nước . Hôm đó sau khi mưa một trận lớn , phố xá ngập trên cả đầu gối , mình đem tầu thủy ra và cho chạy trên phố . Còn gì vui hơn là tầu chạy trên mặt nước rộng rãi , nó cứ xình xịc lao đi , mải miết vui với món đồ thì bỗng mẹ gọi và cấm không cho chơi ở dưới nước ngập nữa .Còn bắt phải rửa chân lại .Thì ra nước mưa ngập đường phố đó chả sạch sẽ gì , bao nhiêu chất thải cống rãnh , rác rưởi , cả những bẩn thỉu từ trong các nhà theo nước mưa chảy ra , nên mẹ cấm không được chơi đùa trong lúc nước mưa ngập như thế .
Thấm thoát thế mà đã hơn 50 năm rồi , Hanoi bây giờ rộng rãi , đông đúc hơn . Nhưng mưa thì vẫn còn ngập , mà ngập thì nhiều chỗ hơn trước . Không biết trẻ con bây giờ có còn chơi cái loại tầu thủy đó không ? có còn chơi đùa dưới làn nước bẩn ngập không , chắc vẫn thế , những cái gì nó đã là đồ chơi truyền thống thì nó phải tồn tại mãi mãi chứ .
Có lẽ cái năm đó cũng cách đây phải 50 năm rồi , mẹ mua cho 2 anh em trai một món đồ chơi thuộc vào hàng ...xa xỉ nhất phố hồi đó : Chiếc tầu thủy . Chiếc tầu thủy này bơi được nó được làm bằng sắt tây mỏng của các loại vỏ hộp tận dụng do các người thợ thủ công cắt hàn tạo nên .Mấy đồng tiền hồi đó giá trị lắm khi mà giao dịch mua bán vẫn chỉ là hào , xu thôi . Qủa thực mẹ rất thương con nên cũng bỏ ra để 2 con có món đồ chơi vui trung thu . Mình lúc đó chỉ biết theo anh trai xem anh bày cách để chiếc tầu thủy chạy được trong cái chậu nước to đùng mà thôi . Từ cái hộp đựng dầu hỏa được đốt cháy nó làm cho nước trong cái ngăn chứa nước sôi lên và hơi nước bốc ra theo đường ống chạy chìm nửa dưới chiếc tầu tạo nên lực đẩy , thế là chiếc tầu thủy cứ xình xịc đi . Mình thích quá , Ôi mẹ quả là tuyệt vời . Món đồ chơi được 2 anh em quí lắm ,chỉ có buổi tối mới đem ra ngoài hè cho chạy thôi .
Những năm đó trời cũng hay mưa , mà mỗi lần mưa là cái phố mình lại ngập nước . Hôm đó sau khi mưa một trận lớn , phố xá ngập trên cả đầu gối , mình đem tầu thủy ra và cho chạy trên phố . Còn gì vui hơn là tầu chạy trên mặt nước rộng rãi , nó cứ xình xịc lao đi , mải miết vui với món đồ thì bỗng mẹ gọi và cấm không cho chơi ở dưới nước ngập nữa .Còn bắt phải rửa chân lại .Thì ra nước mưa ngập đường phố đó chả sạch sẽ gì , bao nhiêu chất thải cống rãnh , rác rưởi , cả những bẩn thỉu từ trong các nhà theo nước mưa chảy ra , nên mẹ cấm không được chơi đùa trong lúc nước mưa ngập như thế .
Thấm thoát thế mà đã hơn 50 năm rồi , Hanoi bây giờ rộng rãi , đông đúc hơn . Nhưng mưa thì vẫn còn ngập , mà ngập thì nhiều chỗ hơn trước . Không biết trẻ con bây giờ có còn chơi cái loại tầu thủy đó không ? có còn chơi đùa dưới làn nước bẩn ngập không , chắc vẫn thế , những cái gì nó đã là đồ chơi truyền thống thì nó phải tồn tại mãi mãi chứ .
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



